MUỐN TỰ DO TRƯỚC HẾT PHẢI CÓ PHƯỚC
Một người được gọi là tự do khi họ được chọn lựa trong cuộc sống này. Ví dụ một người ra cửa hàng mua quần áo. Thấy bộ đồ đó đẹp quá mà không đủ tiền mua, tức là họ không có tự do. Còn một người có tiền, họ thích cái áo nào là mua được cái đó. Họ được tự do vì có phước.
Hoặc người có phước, thích làm kỹ sư hay bác sĩ... đều được và làm nghề nào cũng thành công. muốn làm nghề thầy giáo nhưng không được, phải đi làm công nhân vì họ thiếu phước. Nói cách khác, người tự do là người có quyền lựa chọn, là người có nhiều con đường, nhiều cơ hội để chọn lựa. Còn người thiếu phước, người không được chọn lựa là người mất tự do. Mỗi bước chân ta đi, chiếc xe ta ngồi, một miếng cơm ta ăn, từng giọt nước ta xài, từng hơi thở ta hít vào thở ra... cái gì cũng là nợ và đều có cái giá của nó.
Nên người sống thụ động, ưa nhàn, lo hưởng thụ cá nhân, không cống hiến phụng sự thì đời sau hết phước, không có quyền chọn lựa, và sẽ mất tự do.
St
Các tin tức khác
- Đừng đợi tâm bình an mới tu (12/05/2026 8:35)
- Để lòng mình được yên (12/05/2026 8:34)
- 10 điều Phật dạy (12/05/2026 8:32)
- Tham khó bỏ (12/05/2026 8:30)
- Muốn có sắc đẹp (11/05/2026 8:34)
- Tự cứu lấy chính mình (11/05/2026 8:32)
- Mặc kệ nhau một chút (11/05/2026 8:31)
- Ta có lòng tôn kính Phật (10/05/2026 8:20)
- Đừng cố giữ (10/05/2026 8:16)
- Đừng lo quá nhiều (10/05/2026 8:15)